Tấm bằng đỏ (bằng tốt nghiệp Đại học loại giỏi) có thể là giấc mơ của hàng triệu người, nhưng lại quá đỗi tầm thường đối với chị Ngô Thị Phương T (cựu sinh viên của Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội). Chủ nhân của hai tấm bằng đỏ này đang phải mưu sinh bằng nghề bị một số người coi là “tầm thường” nhất trong xã hội: Bán trà đá!
Mòn mỏi tìm việc
Tôi gặp T trong một chiều Hà Nội nắng như đổ lửa. Dưới tán cây bên lề đường Nguyễn Khang (quận Cầu Giấy), cô gái nhỏ nhắn thoăn thoắt rót nước mời khách. Cô tên đầy đủ là Ngô Thị Phương T (23 tuổi, quê Thái Nguyên). Hơn 1 năm nay, T là chủ nhân của hai tấm bằng đỏ chuyên ngành Kế toán và chuyên ngành Tài chính – Ngân hàng nhưng hiện bán trà đá mới là công việc chính mang lại thu nhập hàng ngày cho cô gái này.

Hỏi ra mới biết, T đã từng đi làm cho một ngân hàng với vị trí chuyên viên quan hệ khách hàng cá nhân, nhưng một thời gian sau cô xin nghỉ việc. Phương T giải thích: “Mình thấy công việc đó không phù hợp với bản thân, thiên nhiều về kỹ năng hơn là kiến thức chuyên môn mà mình đã học”. Nói về sự rủi ro trong nghề, cô thẳng thắn: “Công việc chính là tìm kiếm khách hàng để mở các tài khoản ngân hàng, thường xuyên phải đi lại rất nhiều, bất kể thời tiết. Gặp phải khách hàng tốt thì không sao, nhưng cũng có người luôn tìm cách lôi kéo mình đi uống nước, đi chơi với họ thì mới mở tài khoản”.
Sau thất bại lần đầu, Phương T rà soát lại tất cả các công việc có thể xin được tại các ngân hàng, công ty kiểm toán hiện nay, phần đa đều rơi vào các vị trí: Chuyên viên quan hệ khách hàng, nhân viên tín dụng, giao dịch viên, trợ lý kiểm toán. Thế nhưng Phương T đã gửi hàng chục hồ sơ đến các ngân hàng, các công ty kiểm toán tại Hà Nội mà vẫn không thấy hồi âm; hoặc cô bị “trượt vỏ chuối” ngay vòng đầu phỏng vấn.
Trong khi chờ đợi được đơn vị tiếp theo phỏng vấn, cô quyết định mở quán bán trà đá vì “những công việc tạm thời thường tốn thời gian, công sức và đòi hỏi phải có hợp đồng từ 2-3 tháng trở lên nên có sự ràng buộc, khi mình tìm được việc mới thì không thể nghỉ ngang được”. Ngừng một chút, cô gái xứ chè nói tiếp: “Hơn nữa, bán trà đá mang lại thu nhập khá mà thời gian lại rất linh động, không gò bó”.
Vậy cơ ngơi “kinh doanh” của Phương T là gì? Đó đơn giản là chục chiếc ghế nhựa, phích nước nóng, thùng đựng đá, giỏ đựng cốc kèm vài chai nước ngọt, gói kẹo lạc, kẹo cao su, thuốc lá… Những “dụng cụ” ấy và “nghề” bán trà đá tưởng như không có giá trị gì nhưng nó đã giúp Phương T chi trả được phí sinh hoạt hàng ngày và còn dành dụm ra được một khoản tiền làm vốn liếng sau này.
Tủi thân “tốt nước sơn hơn tốt gỗ”
T cho biết: “Một số ngân hàng có sự phân biệt ngầm rằng chỉ tuyển duy nhất cử nhân một số trường như Học viện Tài chính, Đại học Kinh tế quốc dân, Học viện Ngân hàng. Những hồ sơ của ứng viên tốt nghiệp trường khác nếu có gửi đến, họ cũng không nhận”. Phát hiện này lúc đầu khiến cô sốc thực sự, vì cử nhân chuyên ngành Tài chính – Ngân hàng do các trường đại học khác đào tạo sẽ không có cơ hội làm việc tại các ngân hàng lớn, và như vậy, ngay từ khi mới bước chân vào giảng đường đại học, các sinh viên đã mất đi khả năng ứng tuyển vào những nơi đó.

“Cơ ngơi” kinh doanh của Phương T
Từ những khó khăn khi đi xin việc của bản thân, T nghiệm ra rằng: “Người ta cứ bảo cầm bằng giỏi thì dễ xin việc nhưng thực tế chưa chắc đã diễn ra như vậy. Bây giờ nhiều người có tư tuởng chỉ cần có tiền thì cái gì cũng có thể “chạy” được. Lại thêm chuyện bằng thật – bằng giả lẫn lộn nên nhà tuyển dụng cũng chẳng nhìn vào bằng cấp của ứng viên nữa”. Thậm chí, tấm bằng giỏi đã có lúc trở thành chướng ngại khi nhà tuyển dụng không muốn tuyển những người như Phương T. Họ cho rằng những người có năng lực sẽ dễ dàng chuyển sang chỗ khác làm khi họ có cơ hội. Vì thế, họ tuyển những người họ cho rằng có khả năng làm việc lâu dài và ổn định tại đơn vị của họ. “Sinh viên bây giờ ra trường, cao thì không với tới mà thấp thì lại không thông, không tuyển” – T đúc rút từ kinh nghiệm bản thân.
Quy trình xin việc hiện nay tại các công ty, ngân hàng về cơ bản đều trải qua hai khâu là thi viết và phỏng vấn. Trong đó, Phương T gặp rất nhiều vấn đề khó khăn trong phỏng vấn xin việc: “Tại nhiều vị trí, thi viết chỉ là hình thức, còn phỏng vấn mới quyết định một người có được tuyển vào làm hay không. Các nhà tuyển dụng tuy có vị trí cao trong công ty, giỏi về chuyên môn nhưng chưa chắc đã là nhà tuyển dụng giỏi. Họ đưa ra quy trình phỏng vấn thiếu chuyên nghiệp và mang nặng cảm tính”. Cảm tính ở đây trước hết là việc ưu tiên tuyệt đối cho những người có thế mạnh về ngoại hình. Do đó, nhiều người trình độ không cao, thậm chí còn hạn chế nhưng chỉ cần có ngoại hình bắt mắt và khả năng giao tiếp linh hoạt là có thể tìm được những công việc tốt hơn những người sở hữu nhiều chất xám nhưng có phần kém về nhan sắc và không hoạt ngôn.
Bên cạnh đó, những câu hỏi phỏng vấn nhiều khi còn mang nặng tính đánh đố, khó như… tìm đường đi lên giời, thậm chí là những vấn đề hoàn toàn không liên quan đến chuyên môn như: Có biết uống rượu không? Đã có bạn trai chưa?… Lần đầu tiên tham gia phỏng vấn tại một ngân hàng, khi gặp kiểu câu hỏi này, T đã “trượt vỏ chuối” và cô cho rằng lần đó mình đã thất bại vì… không biết uống rượu!
Chưa hết, một vấn đề nan giải hơn đối với các sinh viên mới ra trường đó là khi còn ngồi trên ghế giảng đường, họ chỉ được học những lý thuyết xa rời thực tế, không được thực hành, chẳng hạn như học kế toán nhưng chưa bao giờ được cầm vào sổ sách. Chính vì thế, khi gặp phải các câu hỏi liên quan đến kiến thức chuyên môn thực tế, cách giải quyết những rắc rối trong công việc thì họ cũng không trả lời được.
Bằng cấp chưa phải là “tay vịn” vững chắc để có thể xin việc làm phù hợp mà tiền và mối quan hệ mới chính là chỗ dựa để có thể mở các cánh cửa và sở hữu những chiếc ghế êm ái.
Sau nhiều lần ứng tuyển không thành, Thảo rút ra kinh nghiệm rằng: “Các kỹ năng “mềm” có vai trò rất quan trọng, nhiều khi nó lại có vai trò còn lớn hơn cả năng lực học tập khi đi xin việc”. Để có được công việc tốt như mong muốn, ngoài các kiến thức cơ bản đã học ở nhà trường, sinh viên nên trang bị thêm cho mình các kiến thức chuyên môn về ngành nghề yêu thích; các kỹ năng “mềm” như kỹ năng giao tiếp, kỹ năng trình bày… và vốn kiến thức về tiếng Anh”.
“Tâm lý sinh viên ra trường là sợ thất nghiệp nên áp lực tìm việc rất lớn, nhưng quá sốt sắng sẽ dễ sai lầm. Mình trước đây cứ cắm đầu vào làm rồi mới nhận ra công việc đó không phù hợp, lại mất thời gian tìm việc khác” – T nói. Vì vậy, sinh viên mới ra trường cần tìm hiểu rõ ràng về công việc mình sắp đăng ký, cũng như môi trường làm việc xem có thực sự phù hợp với bản thân hay không để tránh việc đi đường vòng và lại trở về điểm xuất phát.
Theo Pháp Luật Việt Nam
Thời sự - Đó là kết quả nghiên cứu của nhóm các nhà khoa học thuộc nhiều cơ quan khoa học tại TP.HCM. Kết quả chính thức sẽ được công bố nay mai. Nghiên cứu do các nhà khoa học của Trung tâm Nghiên cứu... Đọc tiếp →
Tin tức Sao Việt - Nếu đem áp dụng cái tiêu chuẩn “Gái ngoan” của em vào những người phụ nữ Việt Nam thì tôi nghĩ sẽ chẳng có cô gái hay người đàn bà nào đủ tiêu chuẩn, ngoài em! Showbiz Việt có bao... Đọc tiếp →
(Tin hot) - Thực ra, PG là một nghề chân chính trong cuộc sống hiện đại.Tuy nhiên… Những cô gái đại diện hình ảnh cho các sản phẩm được gọi là PG (promotion girl) hay Show girl, với tuổi đời rất trẻ,... Đọc tiếp →
Đừng bao giờ tự hào rằng mình nghèo mà học giỏi, hãy luôn tự hỏi tại sao mình giỏi mà vẫn nghèo. con bé này bán trà đá là may đấy, có lẽ nên về quê cày ruộng tốt hơn, chứa tập đi đã đòi chạy nhanh, phải làm những công việc đơn giản như chăm sóc khách hàng, quan hệ khách hàng đã rồi mới có kinh nghiệm để làm chuyên viên này kia chứ, công việc đơn giản mà còn ko có ý chí nỗ lực vượt qua cứ đòi làm chuyên viên với chuyên gia cao cấp, cái loại bằng cấp của Vn thì bằng đỏ hay đen, giỏi hay trung bình như nhau cả thôi, đừng có quá tự hào về kết quả học tập mà sinh ra tự kiêu rằng mình có tài năng, ngu dốt và hão huyền cũng là một thôi, con bé này đừng bao giờ hy vọng thành đạt trong cuộc sống, tỉnh lại đi, cuộc sống không phải là giấc mơ, các nhà đầu tư, tuyển dụng không thằng nào ngu cả, chúng nó không tuyển mấy cái bằng giỏi về để đóng khung treo trên tường đâu, họ trả lương cho nhân viên và đòi hỏi làm việc, làm được việc, ai lại tuyển cái đứa chưa có kinh nghiệm hay thành công gì mà lại cứ luôn tự hào rằng mình giỏi về làm việc bao giờ, chim hót hay thì thịt lại không ăn được.
trời,sao bạn nói hay quá vậy.đúng ý mình quá!cuộc sống mà,cái gì cũng có cái giá của nó,là sự hoán đổi.
theo mình nghĩ,cái gì cũng có giá của nó,với lại các trường có danh tiếng bao giờ chẳng hơn
,nếu trường nào cũng như nhau thì ai lại đâm đầu vào học các trường danh tiếng
thi đã khó mà ra trường cũng khó,học thì vất vả,mình có biết mấy ng học trong các
trường bình thường,học thì nhàn mà lại bằng đỏ ,rồi sau đó đem ra khoe,nhưng mình
chỉ đạt bằng trung bình khá thôi,nhưng mình tin chắc hơn hẳn những ng đó ,vì cái
gì nó cũng phản ánh đúng thực chất của nó thôi.
Nếu trường nào cũng như nhau thì chết,với lại công ty ở HN thì nhiều mà,lo gì.
OK..ý kiến rất đúng.. Mình cũng đã qua trường hợp này nhưng khác là chấp nhận việc cơ bản ban đầu.. Thực lực sẽ được nhìn nhận. nếu nơi bạn đang làm mà không nhìn nhận ra thực lực của bạn, thì xem như mình bỏ tiền học phí ngoài đời. thế thôi. Tuy nhiên, hãy cố gắng từ những việc đơn giản nhất. Cứ nhìn cái cầu thang thì sẽ rõ. Trước đây, mình từng là người phụ bán quán cơm trong Sài gòn, giờ… mọi việc khác nhiều rồi.
* Bạn tìm nguồn gốc : “nước mía siêu sạch” nhé ! Mình cũng muốn động viên Bạn thôi ! Có thể là “trà đà .. siêu sạch” hay là gì đó khác nhé. ! Hãy nghĩ công sức mình đã bỏ ra học hành và quan trọng là sự kỳ vọng của Gia đình!
Đúng, cố bé tự huyễn hoặc mình nên lạc lõng và thất bại hoài là phải rồi,
chỉ có điều bạn Lam Says nói hơi ác miệng…Theo kinh nghiệm của mình thì tài năng
bao giờ cũng tự nó tìm về đươc đúng vị trí vốn phải dành cho nó, Thực ra hai tấm bằng loại giỏi
Đại học loại giỏi của cô gái cũng thường thôi mà chính cô không nhận ra nên cứ tưởng ẳng phải nhữ rằng tài năng của mình là phải được làm những công việc như kiểm toán, chuyên viên
này khác. Mình xin thẳng thắn nhận xét: Trường ĐH Kinh doanh và Công nghệ hết sức dễ
dãi trong việc cấp bằng. Tại sao? Cùng một thời gian học 4 năm nhận 2 bằng ( năm thứ
hai được phép học song song thêm một chuyên ngành nữa). Ngành Tài chính-Ngân hàng là
ngành đang Hot của một số trường danh tiếng như KTQD, Ngoại thương, HV Ngân hàng, HV
Taì chính luôn luôn có điểm chuẩn từ 24 – 26 điểm cho cả 2 khối A và D1 thì bên KD&CN
luôn lấy điểm sàn ( ai không tin cứ tra điểm chuẩn NV1), có nghĩa chỉ với 13 điểm như
2010 thí sinh đã đỗ mà vẫn còn chỉ tiêu để xét nguyện vọng 2. Một điều cũng cần phải
phải nói thật là bên trường KTQD những SV ngành TC-NH ra trường nhận bằng hạng Giỏi là
rât hiếm mặc dù đầu vào thi đạt 24-26 điểm và 4 năm gian khổ tập trung học một bằng
. Ngành Kiểm toán theo mình biết thì hiện nay chỉ có hai trường được phép đào tạo, đó
là ĐH KTQD và HV Tài chính và điểm chuẩn thường là 26, vậy muốn làm kiểm toán thì phải
sang đó thi như thí sinh tự do để học lại từ đầu vì chưa mở văn bằng 2 ngành kiểm
toán. Mà thôi,tóm lại nên thử xem lại mình lại người xem có phải họ không biết sử dụng
người tài hay không?
Túm lại là để có thể có được công việc tốt thì bằng cấp chỉ là điều kiện cần còn năng lực mới là điều kiện đủ, mình chưa nói gì đến chuyện bằng cấp của trường nào? vì mỗi trường có
một cách đào tạo khác nhau, nếu như bên KTQD đào tạo nhiều về chuyên nghành thì
bên KDCN chủ yếu tập trung vào ngoại ngữ, tin học, và kĩ năng thuyết trình, việc
học bên KDCN rất thoải mải, còn tất nhiên đầu vào thì bên KDCN ko thể bằng KTQD
nhưng nếu nói về sự năng động, kĩ năng mềm thì ở HN, sinh viên KDCN được trang
bị khá tốt. đấy là chương trình đào tạo, cũng ko có gì quá khác biệt, tại 70% chương
trình theo khung của Bộ mà. Tuy nhiên việc học như thế nào lại là do người học
mình thấy, thay vì học vì điểm trác, vì bộ mặt của tấm bằng, hãy chú ý đến ngoại
ngữ và kĩ năng mềm (khả năng giao tiếp, phỏng vấn, vốn sống…) Mà 2 yếu tố này
bên KDCN nếu bạn thực sự chú ý học thì là hoàn toàn có thừa. Mình chưa thấy bạn
nào tốt nghiệp ĐH dù công lập hay dân lập mà có bằng khá, cộng với ngoại ngữ nói
tốt và khả năng giao tiếp linh hoạt mà lại bị thất nghiệp cả. Ai cũng đã trải qua
thời học sinh, sinh viên nên mấy bạn ở trên đừng ác khẩu như thế, nghe ko hay
chút nào. Còn bạn Phương T thì hãy suy nghĩ lại đi, bỏ cái lối suy nghĩ chỉ nhìn vào
tấm bằng đi mà thay vào đó hay cố gắng trau dồi cho mình ngoại ngữ, vốn sống, kinh
nghiệm và kĩ năng mềm nhé. Hãy bắt đầu từ những viên gạch để xây lên một ngôi nhà.
Chúc bạn thành công!
cố lên bạn nhé
thành công nói ai cũng nghe
thất bại ít nói là thượng sách
cứ làm ,cứ học tất sẽ thành công
nhiều bằng cấp còn hơn chẳng có gì
nói như bạn lam thì bạn cũng chẳng hơn gì người ta đâu. Bạn có mở nổi quán trà đá như bạn ý ko mà nói người ta, hay là ghen ăn tức ở. Thấy người ta làm được nên ghét. Bán trà đá thì sao, miễn là làm ăn chân chính và kiếm được những đồng tiền từ công sức của chính mình đều là đáng quý cả.
đúng là ếch ngồi đáy giếng, koi trời bằng vun.mới cầm được tấm bằng loại giỏi mà
ngạo mạn, đòi một bước lên mây. cái gì cũng vậy, vạn sự khởi đầu nan, phải đi từ
thấp lên cao, thăng tiến từ từ, ở đó mà so bì với con ông cháu cha, lắm tiền
nhiều của. với lại bằng loại gì không quan trọng, quan trọng là mình đã học được những gì và vận dụng nó vào thực tế như thế nào.lý thuyết và thực tiễn thường cách nhau một
khoảng rất xa. có người học lý thuyết thì rất giỏi, khi ra trường thì không biết
cách vận dụng, thành ra thất nghiệp và ngồi đó than với thở.mà bạn cứ kiêu ngạo
ỷ lại vào tấm bằng loại giỏi mà mơ tưởng vào những vị trí cao khi chưa vượt qua
được một thử thách nào thì có lẽ bạn sẽ bán trà đá suốt đời.
Thật tiếc!Đó là 1 bài học thực sự cho những ai mới bước chân ra khỏi
giảng dường dh.Thật ko dễ khi khẳng định mình ngoài đời.TRường lớp dạy ta 1 thì
trường đời dạy ta 10.Vậy nên trươc khi học ngành gì đó ta nên xem liệu khả năng
con người mình có phù hợp ko?Bởi ai cũng có những điểm mạnh và yếu riêng,sau câuu
chuyện này tôi muốn nói bạn này
đã chọn sai nghề nghiệp cho bản thân mình.1 cô gái ko thích quan hệ giao tiếp,ko chịu
chịu dc áp lực công việc,…..ma lại chọn 1 ngành nghề đòi hỏi nhiều kỹ năng,
nhiều áp lực như vậy thì quả là ko phù hợp.
Một số comment trên đây chỉ thể hiện quan điểm “ghen ăn tức ở” mà thôi.
)
Bạn Phương T đừng quan tâm. Mình nghĩ bạn nên cố gắng hơn nữa, không đi đường
này thì mình đi đường khác. Đừng để những kẻ ưa “châm chích” ảnh hưởng đến bạn
(nhiều đứa còn viết sai chính tả nữa mà
chẳng ai thèm “ghen ăn tức ở” cả bạn ak , người ta nói hoàn toàn đúng đấy … Xã hỗi ngày càng phát triển ( ngày xưa học đại học là chắc chắn có việc làm ) nhưng bây giờ thì khác lắm rồi , đầy đứa đi học , đại học rồi cao đẳng … Cái gì cũng đòi hỏi ngày càng cao ! Bạn nói bạn 2 bằng loại giỏi ?? Bạn nên nhớ rằng , bằng của mỗi trường có giá trị khác nhau ( nếu bạn nào từng là sinh viên , và bây giờ đi làm , được làm bên tuyển dụng nhân lực thì chắc chắn sẽ biết điều này). Nhưng truong972 đại học tầm cỡ ( điểm chuẩn rất cao ) , sinh viên học trong trường ấy đều là dạng ưu tú , nhưng bạn có biết tỉ lệ lấy bằng giỏi là bao nhiêu % không ??? Bạn có biết quá trình đào tạo tuy giống nhau , nhưng đòi hỏi của mỗi trường khác nhau như thế nào không ???
Đừng suốt ngày cứ cầm 2 cái bằng ra và chỉ vào đó … Chả là gì cả bạn à
Kỹ năng mềm quyết định 80% kiến thức quyết định 20% thôi, dù bạn có giỏi đến đâu thì thái độ, ứng xử của bạn cũng phải hợp lòng người….
cố lên bạn.
Hãy tin vào chính đôi bàn tay của bạn. Không ai tao cho bạn may mán mà chính đôi tay và tư duy của bạn sẽ cho bạn sự may mắn đo mà thôi!!! BẠN LÀM ĐƯỢC, TÔI TIN VẬY!
Bằng giỏi Kinh doanh Công nghệ cũng ngang bằng trung bình các trường Học viện Tài chính, Ngoại thương, KKTQD, Ngân hàng thôi. Có gì tự hào mà phải khoe. Không chịu dồn sức vào công việc đã có, được vòi đòi tiên thì chỉ nên bán trà đá mà thôi. Tham vọng linh tinh.
Tự khẳng định mình bằng bản lĩnh đi.Chứ kêu ca j nữa.bằng giỏi mà lù lì.không năng động cũng vứt.Ngu mới học 2 bằng gần giống nhau thế.thôi bán trà mà kiếm tiền còn nhiều hơn chỉ tội không danh giá thôi
Không lấy bằng để so sánh như thế được.Tùy vào khả năng tư duy,nhanh nhẹn hoạt bát chứ cứ lù lù ở nhà đọc mấy quyển sáh mà thi điểm cao.học viện tài chính thì bằng giỏi cũng dễ thôi.mỗi môn bỏ ra vài trăm ý mà.ai chả biết.KDCN tuy đầu vào thấp nhưng đào tạo tin và tiếng anh thì khỏi chê.thời buổi này đi làm phải cần 2 kĩ năng đó chứ học mấy môn vớ vẩn ra dùng làm j?làm gì bước đầu cũng khó khăn chưa j đã nản lòng.Tự mình có bằng giỏi mà khong khẳng định dc năng lực không thể trách được đào tạo trường này như nào.cả nước có mấy trăm kiểm toán nghe cái giọng bà này thế không có bản lĩnh làm kiểm toán đâu .Bằng của mình ra còn phủ định nó khác j phủ định kiến thức của mình đâu.THôi đừng mơ nữa nhé!!!!!!
Các bạn ĐH KDCN nếu chưa bao h học tại ĐH KTQD thì đừng bao h cho rằng trường của các bạ đào tạo những thứ cần thiết hơn! Cảm ơn.
mình đồng ý vói ý kiến của một số bạn cho rằng bằng cấp chỉ chiêm phần trăm rất nho
trong cơ hội tìm việc làm của các bạn sinh viên sau khi ra trường dâu. quan trọng là các
bạn có một phông kiến thức tốt về lĩnh vực chuyên nhành của mình, ngoài ra các bạn
còn phải có thêm kĩ năng mềm nữa, mà điêu này thì sinh viên việt nam còn yếu lắm, các
các bạn chỉ có kiến thức thôi nhưng kiên thức thì chỉ kiếm được một nửa bát cơm thôi
nửa còn lại là dựa vào kĩ năng của mình cơ .học giỏi mà không biết diễn đạt thì còn
kém hơn so với học kém ma biết diễn đạt tốt đó bạn.và sự thật đã chứng minh dó: nam Cam mói
học xong lóp 5 song ông ta vẫn giàu có hon hàng nghìn nguoif có tấm bằng đại học đó
(mặc dù là tội phạm nhưng mình vẫn khâm phục ông ta về tài của ông ta)
Vì nhà nước cũng thực thực hư hư thì tệ nạn càng nhìu và dân càng khổ. Tại sao có vụ mua bằng ở các trường có tiếng Nếu vào đó học thì không có khả năng vào. Mà không có khả năng thì học trường công lại bị nhà nước khinh.
Điển hình như Nam Định thôi. hoặc các công ty xí nghiệp nhà nước thôi như điện lực… Tại sao đăng tuyển lại chỉ có tốt nghiệp bách khoa hệ chính quy. Chẳng nhẻ anh chính quy và và bách khoa mới làm việc được chắc. Vậy mà tuyển sinh trường tư thì bộ GD&DT cấ như nhau vaifi hệ tại chức cũng vậy tại sao lại thế. vậy nhà nước lừa dân àh treo đầu dê bán thịt chó àh.
Như bác hồ bác có cần bằng thạc sỹ hay tiến sỹ đâu bác vẫn dựng cơ ngơi như ngày nay. Quan trọng cái đầu chứ không phải cái mác.
Vì thế tệ nạn mới nhiều.
Xin lỗi bạn The Dark Knight
Nhưng mình thấy đánh giá của bạn đưa ra có vẻ không ổn lắm, xem ra hơi có phần định kiến bạn ah,câu chuyện trên của bạn gái đó muốn nói lên là kiến thức k phải là tất cả, để có thể có một công việc như mong muốn cần phải cải thiện thêm kỹ năng và tiếng anh, mình nghĩ sẽ rất không hợp lý khi nói ĐH KDCN bằng cấp không bằng các trường khác cũng như thông qua bằng cấp đánh giá KDCN không bằng các trường khác.
Theo mình bạn chỉ nên nói đến vấn đề thách thức chung thôi còn không nên nói những điều mang tính chủ quan áp đạt vậy,
cám ơn bạn,
Chúc bạn năm mới thành công
đọc bài viết này của ban mình cũng thấy hơi haizzz 1 tý, mình có rất nhiều anh chị học khoa NH-TC của trường KTQD,mình cũng đang học ở đó. Họ ra trường bằng giỏi, kiến thức tốt vậy mà có người phổng vấn đến gần 10 ngân hàng mới đỗ đc, nói chung kiến thức thì họ ok, ngoại hình đc, lại đc các anh em truyền lại cho kinh nghiệm phổng vấn mà vẫn trượt, nhưng họ đâu có nản. Nộp có khi đến 4, 5 hồ sơ liền rồi đến lúc vẫn đc tuyển dụng thôi, mà phải nói thật mình học NH-TC của KTQD thấy các bạn học KDCN học chuyên ngành nhàn lắm, con bạn mình học ở đó thình thoảng sang nhà mình học hỏi nó chẳng biết tý gì về chuyền ngành cả mà như thế đi thi những vị trí như tái thẩm định hay nhân viên phòng nguồn vốn là quá khó( ban hiểu biết bao nhiêu về tài chính doanh nghiệp, thanh toán quốc tế????). Cũng phải nói thêm rằng không thể trách các nhà tuyển dụng đc họ làm gì thì cũng có cái lý của họ, nếu bạn thi giao dịch viên hay quan hệ khách hàng mà cao 1m1 nặng 1 tạ 2 thì xác định đi thôi. còn thi những vị trí đòi hỏi kiến thức chuyên ngành thì… hơi khó cho bạn
cái gì mà “tốt gỗ hơn tốt nước sơn thê” bạn phải tự biết mình đang ở đâu mà có hướng phấn đấu. Đừng tự huyễn hoặc là mình giỏi mà ko may. một thằng thi đầu vào khoảng 25.0 đến 28.0 là có thể đỗ vào ngành TCDN và KT của KTQD họ học trong môi trường tốt ra trường có kiến thức và tài năng của họ là có thật, số lượng này bây h nhiều như lợn con. Vậy thì bạn học bằng giỏi của KDCN là pro lắm sao?
mà cũng phải nói thêm học 1 chuyên ngành NH-TC đã khiến cho nhiều sinh viên giỏi phải “chảy máu cam” vậy mà bạn học đc 2 chuyên ngành cũng 1 lúc trong khoảng 2 năm học đại học thì mình khẳng đinh bạn chỉ học để lấy điểm còn hiểu vấn đề thì chắc chắn là không làm đc
Mới ra trường mà không chịu khó thì thôi rồi có 10 cái bằng loại giỏi cũng bán trà đá thôi. Khi nào bán trà đá ế không chừng còn bán những cái khác nữa. Không muốn cực khổ mà muốn có lương cao thì làm sao được. Nhưng dù sao cũng chcu1 cho bạn sớm tỉnh ngộ nha.
Cũng tội nghiệp bạn này ghê. Nhưng dù sao mình cũng đồng ý với một phần nào đó của các ý kiên trên.
Hai bằng đỏ mà không tìm được việc, mới thất bại một tí đã có cảm giác bỏ cuộc, mặc dù mình cũng không hề phản đồi khi bạn mở quán trà đá, đó là một nghề chân chính. Nhưng nếu ước mơ của bản là một kiểm toán viên làm đúng với năng lực và chuyên môn thì bạn nên học hỏi nhiều thêm hơn nữa. Mình phản đối khi bạn nhận xét là công việc mà bạn đã từng làm đòi hỏi nhiều kỹ năng hơn là kiến thức chuyên môn. dù sao học đại học, về chuyên môn không bao giờ là đủ cả bạn ah. 4 năm đại học không phải chỉ là dđể bạn rèn luyện kỹ năng và chuẩn bị cho đường đời, còn việc học là việc suốt đời mà, đâu phải chỉ 2 tấm bằng giỏi mà quyết định tương lai của bạn được đâu. Cố gắng lên nha bạn, Việt Nam đang cần thật nhiều nhân tài thực sự đó
ban ak,không phải ai cũng có cơ hội thi đậu đại học ở 1 trương danh tiếng như Y
Duoc,Bách khoa,Tai chính,Kinh tế…vì xuất phát điểm của họ ở kì thi đại học là
đã thua họ rồi.Nhưng học Đại học khác xa phổ thông…ai học Y,Bách khoa thì biết
điểm cao nhưng chưa chắc đã học tốt.Lớp mình có nhiều bạn thi 26-27 mà đâu giỏi
hơn những người 23-24….Đường dài mới biết ngựa hay…ko nên nói trước điều gì.
Đừng chê ai cả mỗi người một hoàn cảnh..”cười người hôm trước hôm sau người cười
M may mắn được học tại ngôi trường mình mơ ước nhưng mình không bao giờ có suy
nghĩ như các bạn…Việt Nam mình mình dám khẳng định Đỉnh cao vẫn là Y,Dược,Bách
khoa…máy năm nay mấy trường Kinh tế đột nhiên lên giá chứ ngày trước không ai
biết đó là đâu chỉ ở top giữa thui.Mà bên kinh tế kể cả KTQD,TC.NH…thi cũng
dễ chịu lắm rồi đi thầy là chuyện tất yếu…nên các bạn trường Kinh tế đừng quá
tự hào các bạ có quyền tự hào vì đã học tại trường tốt.Trường ok nhưng chưa chắc sv
sv đã ok….Chúc mọi người nên nhìn nhận về con người tốt hơn.Không ai nói trước
được gì đâu
sống trong cái thế giới này , bạn đừng bao giờ yêu cầu nó sẽ thay đổi theo
bạn. mà chính bạn sẽ phải tự thay đổi mình để phù hợp với nó. cuộc sống vốn
không công bằng.bạn cũng biết điều đó mà. hãy cố lên. nếu bạn đủ bản lĩnh tôi
mong bạn hãy cố gắng tiếp tục . nếu bạn có ước mơ , hãy cố gắng vì ước mơ của
mình.chỉ có ước mơ mới giúp bạn thoát ra khỏi bờ vực của sự tuyệt vọng …
các bạn đều có ý kiến riêng của mình.Các bạn nói không sai nhưng người ta đã thế
rồi thì hãy động viên người ta chứ.Đúng la cuộc sống này không phải la giấc mơ hay đừng tin bất cứ thằng nào cả bạn a.hãy chỉ tin vao những điều mắt thấy tai nghe.tôi chắc rằng ban đã có kinh nghiệm về đương đời rồi đó.tôi đồng ý “học,học nữa,học mãi” Đúng là học cho ta nhiều kiến thức nhưng ban a”học để làm gì?”kiến thức không thể nuôi sống được bản thân ta trừ khi ta biết biến kiến thức thành vũ khí để kiếm tiền.Đừng có chỉ biết học dh thôi,mà hãy học cả kiến thức ở ngoài đường nữa.Có rất nhiều người thành công đó hãy học tập từ họ.hãy tự động viên mình”Bạn làm được tôi phải làm được nhiều hơn ban.bạn thành công tôi phải thành công hơn bạn.ngày hôm nay,tôi đứng lên vỗ tay cho bạn thì ngày sau tôi sẽ bắt đôi bàn tay của bạn vô lại cho tôi nhiều và nhiều hơn thế!”
hãy”học tập+trau dồi kĩ năng sống”
Chúc bạn sớm tìm đươc việc mà mình mong muốn
chắc mọi cũng ko xa lạ j vs câu này :”3 tháng biết lẫy, 7 tháng biết bò,9 tháng lò dò biết đị. vs câu chuyện của cô gái trên nhự vậy là chưa đc. bất cứ việc j cũng cần có thời gian, sự kiên trì, rèn luyện. khi mới đọc đoạn đầu bài báo này thì thương và cảm thấy tiếc cho bạn ý là 100% nhưng đọc đên hết bài thi chỉ còn khoảng 45% thôi. có thể là bạn ý giỏi nhưng 1 số yếu tố khách quan và chủ quan nn tài năng của bạn ý chưa đc bộc lộ và phát huy. mặc dù vậy, thấy suy nghĩ và cư xử của bạn ý là chưa đc, chưa đc ở đâu thì bạn ý suy nghĩ kỹ sẽ nhận ra. như 1 số bạn ở trên đã nói rồi đấy, phải từ từ mới đc. trong xã hội ngày nay có rất nhiều ng giỏi ko phải có mỗi bạn ý. nhiều ng ra trường vs tấm bầng tn đh loại giỏi nhưng khi bắt đầu đi làm chỉ xin vào làm tạp vụ bưng bê trà nước trong 1 coquan lớn mà thôi. vì sao họ lại làm vậy?, ko phải vì họ ko giỏi mà là họ đã làm 1 việc khá là thông minh, họ cần tích lũy kinh nghiệm, làm tiền đề cho sau này. “Khôn chết, dại chết, biết sống”. nếu bạn ý cảm thấy mình thực sự có năng lực, nên chứng minh rằng từ những việc nhỏ mình cũng có thế hoàn thành tốt thì nhữg việc to tát hợp vs chuyên môn mà bạn đã học bạn ý cũng có thể làm đc tốt. hy vọng bạn ý sẽ có đc 1 công việc như ý…..
mỗi người đều có ý kiến riêng của mình, tôi không phủ nhận chuyện học hành hay chỉ
những kỹ năng thực tế cái nào quan trọng hơn, để hoàn thiện bản thân cần phải kết
hợp cả hai yếu tố. Mình đang là sinh viên năm cuối của 1 trường đại học, tiếng
là học đại học thật nhưng so với những đứa bạn cùng trang lứa ở nhà chỉ học hết
cấp 3 thôi thì mình cũng đưa ra nhận xét ” cái bằng chỉ là tờ giấy chứng nhận mà
thôi, cũng như đồng tiền mệnh giá của nó chỉ để chứng nhận giá trị thôi, quan
trọng là năng lực của bạn để phản ứng trước xã hội, bạn bè mình có mấy ai học cao
đâu nhưng chí ít cũng 1 vài người có xe con riêng rồi. Bà chị cũng có thể có ý
kiến riêng của bà chị ” nếu không được làm đúng ngành thì bao năm học đại học coi
như công cốc” có lẽ bà chị đã quá coi trọng tấm bằng, và coi trọng những khó khăn
khi còn ngồi trên ghế nhà trường. ông cha ta có câu ” kẻ biết thời thế mới là anh hùng”
chị ạ! cuộc sống không phải là 1 đường thẳng cho chúng ta đi, phải biết học cách thay đổi
gió chiều nào xoay chiều ấy.
Em cũng không đi làm cho công ty vì em có 1 mong ước ” lấy sức trẻ để đi xây dựng
tương lai, xây dựng đất nước, thế hệ sau của chúng ta có bước tới đài vinh quang để
sánh vai với các cường quốc năm châu được hay không chính là nhờ 1 phần lớn vào thê hệ của chuhg ta”
em không chê trách gì về công việc bán trà đá, em cũng đã lăn lộn đủ các nghề như
” bán thịt gà, bán chè, xe ôm…” người ta cười mình, mình không cười mình là được.
tuổi trẻ của chị em mình có thể có khát vọng, ước mơ cháy bỏng nhưng em đã nhận ra 1 điều
cái cây nó có rễ, có thân, có ngọn rồi mới đơm hoa kết trái, nên hãy bắt đầu từ cái đơn giản nhất
nếu cái đơn giản không làm được thì ắt hẳn khó hơn 1 tí là không được rồi.
dù em không muốn đi xin việc nhưng vẫn phải đi, nếu xin được việc rồi em cũng sẽ làm việc
hết sức của mình, không than vãn. em có viết 1 lá đơn xin việc định xin vào 1 doanh nghiệp
với tâm nguyện làm gì cũng được lương không quan trọng, không có lương cũng được. vì em rút ra được nhiều bài học thực tế sau những ngày tháng bươn trải. cố lên nhé chị.
tự sướng ít thôi@@@….có cái j của chung mà tốt hơn của riêng hok bạn…công lập và dân lập cũng thế thôi….sang trường t học 1 kì rồi khác biết…áp lực trong những kì thi hok bằng 1.10 của các ấy đâu…..còn chị này mới ra trường lsao mơ cao được muốn chỗ tử tế mà xin việc tay không..thời buổi này đâu ra..ai biết chỉ tớ:-”……..=))))))))))
chi ạ! chị đưng buồn nhé. e nghĩ cái gì cũng cân phải có trình tự của nó. chị mới ra trường nên
ra trường nên cần một thử thách lớn. Bước đầu của sự khởi nghiệp là bước thấp
nhất. Nếu làm tốt thi e nghĩ chắc chắn chi sẽ được vào bộ phận mà chị mong muốn
em nghi rằng bán trà cũng là một việc rất tốt. nghề này giup chi giao tiêp thương
xuyên va chi sẽ có kinh nghiệm va mạnh dạn hơn. E ht vọng chị se tìm được một
việc như mong muốn.
KDCN thì đúng là khó cạnh tranh rồi. Kinh tế mà muốn làm ở HN thì chỉ có KTQD (một số khoa như Ngân
ngân hàng, kế toán … là đc thôi còn mấy khoa như toán kinh tế, kinh tế đô thị … thì cũng vớ vẩn
lắm), Ngoại thương, HVTC, NHNH thôi(mấy trường này thì khoa nào cũng ngon, đào tạo ít ngành nghề ko
không dàn trải quá nhiều như KTQD). Nói chung là cứ bằng khá giỏi mấy trương top đầu đi, xin việc ok
ngay. mà muốn được như thế phải cố gắng, phấn đấu từ hồi PT. Đến khi hấy mình kém bạn, kém
người khác thì hãy tự trách mình đi. Chả có lý do nào bào chữa đâu. Xã hội công bằng lắm.
Với 2 bằng loại giỏi trường KDCN với NH, mấy công ty có tiếng thì cũng chả để ý đâu, thi đc 25, 26
ko đơn giản đâu. Mình thì tn HVTC ko phải là giỏi xuất sắc, đc biết khoa NH-TC của KTQD là top của
trường đấy, 28đ mới vào được,. Các NH trọng sv khoa này lắm, HVNH cũng chưa ăn đc. Trường là 1 chuyện
khoa nào là 1 chuyện.
minh dang hoc nghanh tai chinh ngan hang nam thu nhat hien tai minh cung dang lo lang vi nghanh nay hien nay rat nan giai va gap nhieu kho khan vay minh co nen tiep tuc hoc no hay khong mong cac ban cho minh mot loi chi bao
Lam gi ma chang kho khan. Dat nuoc con ngheo ,minh chang may bac hoc kinh te
dong gop gi cho dat nuoc nay ca, chem gio linh tinh.Minh dang la sv va cung biet
tu luong suc minh ,chang lay nguoi khac ra de an ui minh .May cai chu de dai hoc
dau vao , dau ra … xua nhu Trai dat roi. Ke hoc va thanh cong voi nhung gi minh
duoc hoc thi ca ngoi. Dua that bai thi bao co bang nhu khong, roi nay no. Ban Phuong
dung nghi to da deu, thuc su la the.Nhung ban dung buon va dung that vong minh quan
triet tinh than 2 chu Nhan Duyen. Truong tot , khoa noi tieng thi di nhien SV
co y thuc hoc tap va phan dau dat ket qua cao. Chu dung co nghi chui vao duoc
truong tot,khoa ngon thi cong ty nao cung cui dau xuong xin vao.Dung nam mo
bat con tuong bo. Dieu do co nghia sinh vien truong cui hon khong nen bi quan.
Nguoi ta bo tien ra de lay lai gap nhieu lan so tien do chu khong phai bo thi
.Ban gioi giang chang lan tan khong kiem duoc viec. Do la dieu hien nhien, du
dang hoc Ngoai thuong nhung minh thay minh hoc la quan trong, quan trong gi may
dua ba hoa,khong bao gio xem thuong may bac dan lap. Chang co gi ca. Minh
thay may bac commend tren rat chu quan, mui that nghiep ban chao long sau nay
lam.